Công bằng mà nói, tôi nghĩ Kirby Air Riders đã không nhận được sự chào đón nồng nhiệt cho lắm khi ra mắt vào năm 2003.
Khi các game thủ GameCube may mắn đang “say mồi” với những đường đua tuyệt hảo của Mario Kart: Double Dash và F-Zero GX, phong cách đua xe dễ thương nhưng hỗn loạn của Kirby Air Riders dường như không đọng lại được với khán giả đại chúng. Kết quả là, nó trở thành một cái tên gây chia rẽ kiểu “kẻ yêu người ghét”. Bạn hoặc là sẽ “hợp cạ” với cách tiếp cận mới lạ khi lướt trên đường đua của game, hoặc là hoàn toàn không nuốt trôi được nó.
Về phần mình, tôi luôn thích thú với góc nhìn mới lạ của Kirby Air Riders về thể loại đua xe. Tôi cũng cho rằng đây là tựa game thực sự thăng hoa ở chế độ nhiều người chơi (multiplayer), nhất là khi tất cả các tay đua đều đã thành thạo kỹ năng. Quả thực, đây là tựa game GameCube đầu tiên hỗ trợ kết nối mạng LAN thông qua bộ chuyển đổi băng thông rộng (broadband adapters), vậy nên chế độ multiplayer chính là “tinh túy” 100% của trò chơi này.
Tuy nhiên, xét trên mọi khía cạnh, và dù tôi rất yêu mến bản gốc, thì sự xuất hiện của phần hậu bản Kirby Air Riders vẫn là một thông báo đầy bất ngờ trong giai đoạn chạy đà cho sự ra mắt của Switch 2.
Tôi chắc chắn không hề điền cái tên này vào tờ phiếu dự đoán (bingo card) cho Switch 2 của mình. Nhưng thật may mắn, dù đây là một cú “bẻ lái” (curveball) đầy bất ngờ, tựa game này thực sự rất hay.
Nếu phải chỉ ra hai vấn đề chính mà mọi người từng gặp phải với Kirby Air Riders ngày xưa, thì tôi đoán tỷ lệ là 50/50: một là sự thiếu hụt nội dung chơi đơn có chiều sâu, và hai là game trông quá lộn xộn đối với những người “chưa nhập môn” khi các cuộc đua (và minigame) diễn ra.
Rõ ràng Nintendo đã ghi nhận vấn đề đầu tiên. Kết quả là chúng ta có một chế độ cốt truyện đồ sộ với nhiều nhánh rẽ và nhiều cái kết khác nhau, cùng với đó là cả tấn vật phẩm sưu tầm để giữ chân bạn. Game cũng mang một tông màu khoa học viễn tưởng khá gai góc và nghiêm túc, điều này trái ngược hoàn toàn với phong cách đua xe thực tế của nó, khiến bạn không thể không yêu thích sự đối lập này.
Tuy nhiên, về vấn đề thứ hai, chà, tôi e là bạn sẽ phải chấp nhận thôi và học cách làm quen với game. Mọi thứ sẽ trở nên hợp lý khi bạn bắt được nhịp vào guồng quay “Air Riding'” ngọt ngào đó. Vốn dĩ cơ chế này cũng chẳng hỏng hóc gì ngay từ đầu, nên xin dành lời khen cho Masahiro Sakurai vì đã kiên định với lập trường và giữ nguyên linh hồn của trò chơi.

Nhân tiện nói về chuyện này: Cơ chế Air Riding (Lướt gió). Nó không phải là đua xe kart đâu. Phong cách đua này là một “phạm trù” hoàn toàn khác biệt, và người chơi sẽ cần chút thời gian để làm quen với những điều cơ bản.
Trong Kirby Air Riders, bạn sẽ điều khiển một tay đua từ danh sách nhân vật ngày càng đông đảo gồm Kirby và hội bạn, mỗi người đều sở hữu các chỉ số lái xe đa dạng đầy ấn tượng, cùng với những kỹ năng đặc biệt và tuyệt chiêu riêng để thi triển giữa cuộc đua. Những thứ như tăng tốc turbo, đòn tấn công diện rộng (AOE), và vô số thứ hay ho khác mà tôi sẽ không tiết lộ để giữ lại niềm vui khám phá cho bạn.
Một khi bạn đã chọn Waddle De— à ý tôi là… bất kỳ nhân vật yêu thích nào của bạn, bước tiếp theo là chọn xe (Machine). Những chiếc xe này không chỉ khác nhau cho có lệ, cũng không chỉ đơn thuần là sự thay đổi các cấp độ về tốc độ, khả năng tăng tốc, hay độ bám đường. Không, trong Kirby Air Riders, game có chiều sâu hẳn hoi. Chiều sâu thực sự đấy. Và nó thể hiện qua một bộ sưu tập ấn tượng các loại xe độc đáo vận hành theo những cơ chế hoàn toàn khác biệt nhau về bản chất.
Chúng ta đều đã biết chiếc Warp Star mặc định mang lại sự cân bằng tốt giữa tốc độ trên mặt đất và trên không. Nhưng bên cạnh đó, bạn còn có những lựa chọn khác như chiếc Paper Star cực nhanh nhưng mỏng manh dễ vỡ, chiếc Tank Star chuyên húc, chiếc Slick Star trơn tuột, và thậm chí có vài chiếc có thể biến hình hoặc “nhấp nháy” dịch chuyển tức thời như tia điện từ điểm này sang điểm khác trên đường đua khi chúng giảm tốc rồi lại phóng đi.
Thực sự game có nhiều chiều sâu để nghiền ngẫm hơn cái nhìn thoáng qua ban đầu, đặc biệt là nếu bao năm qua bạn lỡ tin lời những kẻ chê bai rằng game này “nông toẹt”. Cứ thử thả vài tay đua lão luyện vào cùng một đường đua mà xem, mọi thứ sẽ trở nên cực kỳ căng thẳng đấy.

Khi đã chọn xong người và xe để vào đường đua, việc còn lại là “lả lướt” hết mình. Xe sẽ tự động lao về phía trước – đây chính là rào cản tâm lý lớn nhất đối với những người mới chơi. Nhiệm vụ của bạn trong vai trò “phi công” là phải tận dụng triệt để mọi cơ hội xuất hiện trên đường đua: tối đa hóa động lượng bằng cách xoay người (spin), luồn lách để chạm vào các điểm tăng tốc và bệ phóng, cũng như “tẩn” quái vật để lấy chút đà hoặc cướp năng lực Copy Ability nhằm “bón hành” cho đối thủ.
Một khi bạn đã “ngộ” ra được lối chơi này, nó sẽ trở nên cực kỳ gây nghiện, đòi hỏi sự tập trung cao độ gần như trạng thái “thiền” mới có thể hạ gục được một tay đua sừng sỏ khác. Bạn cảm thấy game quá tự động ư? Thế thì do bạn chưa “trầy vi tróc vảy” đủ với nó thôi.
Cũng nằm ở cốt lõi của lối chơi, bên cạnh cơ chế tự động lao về phía trước, chính là nút phanh/tăng tốc cực kỳ quan trọng.

Việc giữ lì nút ‘B’ sẽ ghì xe chậm lại cho đến khi dừng hẳn. Đồng thời, thao tác này cũng nạp năng lượng cho cú tăng tốc (turbo boost). Chính vì thế, yếu tố chiến thuật trở thành trọng tâm, mang lại cảm giác thỏa mãn khi kết hợp với những đường đua được thiết kế cực kỳ khéo léo.
Bạn sẽ cần thuộc nằm lòng các đường đua để nhắm được những cú nhảy chuẩn nhất, nhận biết thời điểm vàng để ghì phanh nạp đầy thanh tốc độ (những khúc cua gắt là ví dụ điển hình nhất) hoặc để vượt mặt đối thủ. Việc chớp lấy thời cơ trên bất kỳ chặng đua nào, trong khi vẫn phải chống chọi với hàng loạt tay đua khác và quái vật cản đường, tạo nên một trải nghiệm gây nghiện và thỏa mãn khó cưỡng. Một sự hỗn loạn đầy phấn khích và đúng điệu.
Phần hậu bản này còn trở nên thỏa mãn hơn nhờ những phân đoạn đua mãn nhãn về mặt thị giác được lồng ghép xuyên suốt các chặng. Đó là sự pha trộn giữa những khúc đua ôm cua gắt gao thuần túy, bên cạnh những phân đoạn trượt trên đường ray (on-rails) hào nhoáng – nơi bạn phải đảo qua lại giữa các làn để thu thập vật phẩm, né tránh và lấy đà phóng vào thử thách tiếp theo.
Nintendo thực sự đã “chơi lớn” với các phân đoạn trượt đường ray này, mang đến những trường đoạn hoành tráng và công phu, nơi các tay đua nhào lộn và xoay tròn qua đủ loại tình huống điên rồ.

Trò chơi làm rất tốt việc trao cho bạn vừa đủ quyền kiểm soát mọi lúc, cùng đủ phương án để vươn lên dẫn trước hoặc gây sát thương cho đối thủ. Ngay cả khi bạn không hoàn toàn làm chủ chiếc xe, hay khi vũ khí đa phần tự động khai hỏa khi tiếp cận mục tiêu, bạn vẫn cảm thấy mình cần tư duy nhanh nhạy và phải hiểu rõ luật chơi, đường đua cũng như chiếc xe “như lòng bàn tay” để tạo ra sự khác biệt, đặc biệt là trong chế độ trực tuyến.
Chế độ Cốt truyện (Story Mode) là sự bổ sung lớn nhất và thực sự để lại ấn tượng tốt. Tôi sẽ không tiết lộ cốt truyện (thực ra nó cũng không quá xuất sắc đến mức phải trầm trồ), nhưng cách thiết lập cấu trúc game thì rất ổn. Bạn sẽ đua qua 11 chương, bao gồm các màn chơi đầy ắp những cuộc đua chính và minigame.
Giữa mỗi cuộc đua và thử thách, bạn sẽ quay trở lại cảnh chiếc xe của mình đang lao vun vút trên con đường xuyên suốt màn chơi. Tại đây, bạn luôn có ba lựa chọn hướng đi tiếp theo, tạo nên sự đa dạng trên hành trình cho đến khi chạm trán mini-boss hoặc tham gia các trận đua trùm (boss race). Chế độ này mang lại cho người chơi đơn (solo) vô số thứ để mở khóa, giá trị chơi lại cao nhờ các kết thúc khác nhau (alternate endings), và đóng vai trò là một “lò luyện” tuyệt vời để chuẩn bị cho những trải nghiệm thú vị khi đua online.
Tuy nhiên, trước khi nói về chế độ trực tuyến, chúng ta cũng không thể bỏ qua sự trở lại của các chế độ quen thuộc: City Trial, Air Ride và Top Down (Đua góc nhìn từ trên xuống).
Nhìn chung, các chế độ này vẫn giữ nguyên phần lớn những gì đã có ở phiên bản gốc. City Trial cho bạn 5 phút để thu thập càng nhiều vật phẩm càng tốt trong khi “bắn phá” các tay đua khác, trước khi tất cả bị ném vào một minigame cho màn quyết đấu cuối cùng (Grand Finale), và nó vẫn hỗn loạn, điên cuồng như ngày nào. Chế độ Top Down thực sự gây nghiện “điên đảo” khi bạn đã quen tay (hãy tưởng tượng tựa game Grand Prix Sim của Codemasters trên hệ máy Commodore 64 nhưng với những đường đua điên rồ hơn, thì nó giống đến 90% đấy).
Thế nhưng, chế độ Online mới thực sự là “vua”.

Tôi có khá ít thời gian để trải nghiệm phần này cho bài đánh giá, nhưng may mắn là tôi đã tìm được trận trong chế độ Air Ride và City Trial để đối đầu với vài đối thủ cạnh tranh cực “gắt”, và tôi không thể hài lòng hơn về hiệu năng. Không hề có độ trễ đầu vào (input lag), không lỗi kết nối, và diễn biến trong các cuộc đua thì mượt như nhung, đúng như tiêu chuẩn trên mọi chế độ chơi.
Các cuộc đua trong City Trial và Air Ride thực sự sống động tại đây. Tôi khuyên bạn hãy dấn thân vào, học cách làm chủ chiếc xe mình chọn thật nhuần nhuyễn và tận hưởng thành quả từ những cuộc cạnh tranh khốc liệt đến bất ngờ – bên cạnh tất cả những màn nhảy vào mục tiêu, thi lượn, và cả những sự kiện thi xem ai… ăn nhiều hơn người khác. Ý tôi là, đúng chất Kirby mà lị!
Vậy thì, xét trên phương diện chơi đơn (solo), Kirby Air Riders là một bước tiến lớn.
Mỗi chế độ chơi mang đến hơn 100 mảnh vật phẩm sưu tầm linh tinh để bạn mở khóa và ghép thành các bức tranh hoạt cảnh trong cốt truyện, vì vậy có rất nhiều mục tiêu để bạn phấn đấu. Bản thân phần chiến dịch (campaign) cũng được thực hiện đúng chất Kirby: khởi đầu với cốt truyện tương đối bình thường trước khi “bẻ lái” sang những trạng thái khoa học viễn tưởng xa xôi đầy ảo diệu ở đoạn kết.
Toàn bộ trò chơi nhìn và chơi mượt mà, “đã” không kém gì bất kỳ tựa game nào tôi từng chơi trên Switch 2 cho đến nay, nên các bạn sắp được chiêu đãi một bữa tiệc thị giác mãn nhãn rồi đấy.
Tôi cũng phải dành một điểm nhấn đặc biệt ở đây để đề cập đến khả năng tùy chỉnh xe (machine customization) sâu sắc đến bất ngờ. Thú thật là tôi đã hơi bị sốc! Có vô số lớp phủ (texture), biểu tượng, tranh pixel-art có thể mở khóa, và đủ mọi cách để thực sự biến những chiếc xe trở thành “hàng thửa” của riêng bạn. Số lượng nội dung là rất lớn, và đây là điều cực kỳ, cực kỳ đáng hoan nghênh đối với những game thủ thích chơi đơn.

Chuyển sang những điểm trừ nhỏ:
Tôi phải nói rằng sự hỗn loạn — với tất cả những biểu tượng to đùng và việc phóng xe vèo vèo giữa đám đông, đặc biệt là trong chế độ City Trials — đôi khi có thể mang lại cảm giác hơi vô định, thiếu phương hướng. Và nó vẫn giữ nguyên tính chất “trải nghiệm Marmite” (kẻ cực thích, người cực ghét). Cốt truyện thì hơi ngớ ngẩn, và hầu hết các minigame phụ (như bắn mục tiêu trên không, nhảy xa, v.v…), chà, chúng không hẳn là quá lôi cuốn.
Và trong chế độ chơi nhiều người cục bộ (local multiplayer), khi chơi chung trên cùng một hệ máy, chúng tôi nhận thấy rằng bạn sẽ mất khả năng xem các chỉ số của tay đua và chiếc xe đã chọn. Điều này phần nào lấy đi khả năng kiểm tra và học hỏi chiến thuật ngay tại chỗ. Hy vọng một bản vá nhỏ có thể sớm khắc phục vấn đề này.
Nói chung, tôi biết việc thu hút những người chưa phải fan Kirby có thể là một thử thách, nhưng tôi thực sự tin rằng Kirby Air Riders xứng đáng với điều đó. Đây là một gã khổng lồ hậu bản đầy màu sắc. Game chứa đựng vô số thứ để tìm kiếm, mở khóa và sưu tầm, và nó có chiều sâu thực sự. Có cả tấn cỗ xe, vô số tay đua và đường đua.
Và – nếu bạn chịu khó dấn thân, học hỏi và “git gud” (chơi tốt lên) – bạn sẽ tìm thấy một sự thay thế xứng tầm cho kiểu đua xe kart truyền thống, một tựa game hoàn toàn xứng đáng có một vị trí trên bất kỳ bục vinh quang nào.

Kirby Air Riders là một phần tiếp theo xuất sắc, mang lại cho người chơi đơn nhiều nội dung để nghiền ngẫm với chiến dịch cốt truyện, đồng thời mang đến cấp độ đồ họa bóng bẩy hoàn toàn mới cùng vô số tính năng hấp dẫn bổ sung cho các chế độ City Trial, Air Ride và Top Down Racing đã trở lại.
Không nghi ngờ gì, đây là một game đua xe hỗn loạn và điên cuồng, nhưng nó có chiều sâu cho những ai muốn học hỏi và có rất nhiều sự cạnh tranh khốc liệt (cả online và ở độ khó cao) dành cho những người chơi kỳ cựu.
Với vô số đường đua, tay đua và cỗ xe tuyệt vời để mở khóa, cùng với khả năng tùy chỉnh xe sâu sắc đáng ngạc nhiên, cuộc phiêu lưu cưỡi xe bay mới nhất của Kirby đã có một khởi đầu mạnh mẽ. Ồ, và phần nhạc nền nữa chứ!
