Khi cốt truyện “bay não” nhưng gameplay vẫn làm bạn “vã” mồ hôi vì quá hay
Đỉnh cao lối chơi, lộn xộn nội dung

Nhiều người chơi đến với trò chơi điện tử để tìm kiếm sự xúc động hoặc tò mò về cốt truyện, giống như cách họ đến rạp chiếu phim để được thưởng thức một tác phẩm điện ảnh bùng nổ. Có rất nhiều ví dụ về các tựa game có cốt truyện chất lượng như Baldur’s Gate 3, The Witcher 3: Wild Hunt, và The Last of Us.
Tuy nhiên, cũng có những trò chơi sở hữu cốt truyện đầy trí tưởng tượng nhưng lại cực kỳ khó theo dõi hoặc phi lý, nhưng chúng vẫn mang lại trải nghiệm chơi rất thú vị. Những game này có thể yêu cầu người chơi phải tìm hiểu thêm tài liệu bên ngoài—từ bài viết đến các video phân tích—để hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng điều đó không hề làm giảm đi giá trị giải trí tổng thể của chúng.
1. Metal Gear Solid 5: The Phantom Pain
Ai mới là Boss?

Hầu hết các trò chơi trong series Metal Gear đều mang lại cảm giác hơi “điên rồ” hoặc vô nghĩa đơn giản vì chúng vừa thực tế lại vừa siêu nhiên cùng một lúc. Phần cuối cùng, Metal Gear Solid 5: The Phantom Pain, có lẽ là ví dụ điển hình nhất.
Câu chuyện bắt đầu từ Metal Gear Solid 5: Ground Zeroes (một dạng phần tiền truyện) khi Big Boss được gửi vào một căn cứ để cứu đồng đội. Trên đường rút lui, trực thăng của họ nổ tung, dẫn đến sự khởi đầu của The Phantom Pain. Tại đây, Big Boss phải trốn thoát khỏi một bệnh viện đang bị quân địch càn quét, một thực thể siêu nhiên bốc cháy và sự xuất hiện của một con cá voi khổng lồ trên bầu trời.
Mọi thứ kỳ quặc đến mức khó tin, nhưng cuối cùng Big Boss cũng hồi phục, được đưa đến Mother Base và đổi tên thành Venom Snake—đây mới là lúc trò chơi thực sự bắt đầu. Ở đoạn kết, người chơi mới ngã ngửa rằng mình không hề vào vai Big Boss trong suốt thời gian qua. Thay vào đó, bạn là một người lính vô danh đã được phẫu thuật thẩm mỹ để mang diện mạo của Big Boss nhằm đánh lạc hướng kẻ thù, trong khi Big Boss “thật” đang thực hiện các nhiệm vụ khác.
Đây là một cú bẻ lái (twist) cực kỳ phức tạp với những bước nhảy vọt về logic đến mức cảm giác như nó được tạo ra chỉ để gây sốc. Đó là chưa kể đến những chi tiết kỳ quái khác như “người đàn ông rực lửa” hay một người phụ nữ có khả năng quang hợp như thực vật.
2. Kingdom Hearts 3
Đỉnh điểm của bóng tối

Kingdom Hearts 3 là sự kết thúc của một hành trình kéo dài 17 năm qua 8 tựa game lớn khác nhau, tất cả nhằm kể về câu chuyện của Sora—một cậu bé có ước mơ đơn giản: khám phá các thế giới khác. Phần đầu tiên tương đối dễ hiểu khi Sora bị cuốn khỏi thế giới quê hương và đi đến các thế giới khác qua những cánh cửa liên chiều. Với thanh kiếm phép thuật Keyblade, cậu chiến đấu với quái vật Heartless để bảo vệ các thế giới.
Nhưng từ phần sau, cốt truyện bắt đầu trở nên rắc rối với các thực thể mới gọi là “Nobodies” và sự xuất hiện của Tổ chức 13.
Kingdom Hearts 3 phải giải quyết vô số câu hỏi từ mọi phần game trước đó, vốn đã trở nên cực kỳ rắc rối khi mỗi phần mới lại kéo dài thêm câu chuyện đơn giản về một cậu bé phiêu lưu trong thế giới Disney. Game có đủ thứ: bản sao thể xác, bản sao kỹ thuật số, nguồn gốc sức mạnh mơ hồ… Ngay cả những game thủ đã chơi hết các phần trước cũng gặp khó khăn để hiểu rõ mọi chuyện.
Dù khó theo dõi đến đâu, dòng game này vẫn được yêu mến nhờ lối chơi, nhân vật và tinh thần lạc quan, trong khi hai phần đầu vẫn được coi là những game JRPG hay nhất mọi thời đại.
3. Final Fantasy 15
Cuộc chiến với ngân sách và thời gian

Final Fantasy 15 có một chu kỳ phát triển đầy sóng gió. Ban đầu được công bố vào năm 2006 với tên gọi Versus Final Fantasy 13, trước khi đổi tên và ra mắt vào năm 2016. Trong 10 năm đó, cốt truyện đã thay đổi nhiều lần, điều này giải thích tại sao nội dung game cảm giác như bị “vỡ vụn” ở nửa sau. Nửa đầu game khá ổn ổn định, kể về hoàng tử Noctis trên hành trình cùng ba người bạn thân đi tìm kiếm sức mạnh để giành lại vương quốc.
Tuy nhiên, ở nửa sau, game trở nên tuyến tính một cách lạ lùng, các thành viên trong nhóm biến mất trong thời gian dài (sau này mới được giải thích qua các bản DLC trả phí). Đoạn kết của game nhảy cóc 10 năm sau khi Noctis chìm vào giấc ngủ để tích tụ sức mạnh. Khi anh thức dậy, thế giới đã bị quái vật xâm chiếm, và người chơi phải chạy đua đến vạch đích mà không được giải thích rõ chuyện gì đã xảy ra trong suốt 10 năm đó.
Ngay cả phản diện chính, Ardyn, cũng không có nhiều đất diễn khiến động cơ của hắn trở nên mờ nhạt nếu không chơi DLC.
4. Xenosaga Episode 1: Der Wille Zur Macht
Thiên thần ngoài không gian

Đây là phần đầu của bộ ba game (trilogy) trên PS2. Câu chuyện bắt đầu khi các nhà khảo cổ trên Trái đất khai quật một cổ vật gọi là Zohar, sau đó cốt truyện nhảy vọt 4.000 năm về tương lai. Nhân loại đang chiến tranh với người ngoài hành tinh Gnosis—những kẻ vô hình trừ khi có một nguồn năng lượng đặc biệt làm chúng hiện hình. Nhân vật chính Shion cùng đội ngũ đang phát triển robot KOS-MOS để chống lại chúng.
Mọi thứ bắt đầu rắc rối khi xuất hiện một giáo phái tà ác muốn dùng Zohar để kiểm soát sức mạnh của Chúa. Game có đủ cả người máy (cyborg), thiên thần, bản sao, mech và nhiều thứ khác. Trò chơi cố gắng kết hợp khoa học viễn tưởng với các kiến trúc tôn giáo, tạo nên một trải nghiệm thú vị nhưng đòi hỏi người chơi phải cực kỳ tập trung vào các đoạn cắt cảnh dài dằng dặc và các bảng tra cứu thuật ngữ (codex) mới có thể hiểu được.
5. Heavy Rain
Mắt xích bị thiếu

Heavy Rain là kiểu game phiêu lưu kịch tính mà người chơi sẽ thấy nó cực kỳ tuyệt vời với cú twist đỉnh cao trong lần chơi đầu tiên. Nhưng khi ngẫm lại, cốt truyện bắt đầu lộ ra những kẽ hở nghiêm trọng. Game kể về cuộc săn lùng kẻ giết người hàng loạt mang tên “Sát thủ Origami” thông qua góc nhìn của 4 nhân vật.
Để đánh lạc hướng, game đưa ra nhiều chi tiết khiến người chơi tin rằng nhân vật chính Ethan chính là kẻ sát nhân, vì anh thường xuyên bị ngất xỉu và khi tỉnh dậy lại cầm trên tay những con thú origami. Tuy nhiên, lý do của việc này không bao giờ được giải thích thỏa đáng. Khi danh tính thực sự của kẻ sát nhân được tiết lộ, nhiều lỗ hổng cốt truyện xuất hiện vì những hành động trước đó của nhân vật này (khi người chơi điều khiển) hoàn toàn mâu thuẫn với mục đích thực sự của hắn.
Dù có nhiều “ngõ cụt” logic để bao biện cho cú twist cuối cùng, Heavy Rain vẫn là một trải nghiệm đáng chơi một lần để thấy mọi thứ có thể trở nên điên rồ đến mức nào.
